Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

TÔI ĐÃ TẠO RA CHÍNH SỐ PHẬN CỦA MÌNH

“Bạn có thể đạt được mọi điều mà bạn mong ước, chỉ khi nào bạn “tin” vào chính bản thân mình và cam kết theo đuổi đến cùng.”

TÔI ĐÃ TẠO RA CHÍNH SỐ PHẬN CỦA MÌNH
LEGSON KAYIRA SAU KHI THÀNH ĐẠT
Với hành trang là một ngày lương thực đi đường, một cuốn kinh thánh (bibble), một cuốn sách tựa đề hành hương cùng một chiếc rìu làm vũ khí tự vệ và một tấm chăn. Legson Kayira hăm hở bắt đầu cuộc hành trình của đời mình. Cậu sẽ phải vượt qua một chặng đường dài từ nyasaland (cộng hòa malawi ngày nay) nơi bộ tộc cậu đang sinh sống, ngược lên phía bắc rồi đi về hướng đông tới cairo (thủ đô ai cập) để lên tàu sang Mỹ, tìm kiếm một tấm bằng đại học.
Đó là vào tháng 10 năm 1958 lúc cậu gần 17 tuổi, cha mẹ cậu mù chữ, chẳng biết nước Mỹ ở đâu gần hay xa thế nào. Họ chỉ biết cầu chúc cho con thượng lộ bình an. Với Legson, chuyến đi này bắt đầu từ một ước mơ. Dù đối với nhiều người, đó chỉ là một sự điên rồ. Một ước mơ đã khiến cậu nung nấu quyết tâm được đi học.
Cậu muốn mình giống thần tượng Abraham Lincoln của cậu. Một con người đi lên từ nghèo khổ, rồi trở thành tổng thống Mỹ. Và đấu tranh không mệt mỏi cho phong trào giải phóng nô lệ. Rồi cậu cũng muốn mình giống Wasington, người dám đứng lên phá bỏ xiềng xích nô lệ, trở thành nhà cải cách, nhà giáo vĩ đại, người đã đem lại phẩm giá cho cả nhân dân Mỹ.
Như các thần tượng của mình, Legson cũng muốn phục vụ nhân loại, cậu muốn làm một điều gì đó thật khác biệt cho thế giới này, để nhận rõ cho mục đích này cậu cần phải học, và học tại một trường hạng nhất. Vì vậy cách tốt nhất là đến Mỹ.
Trong suy nghĩ của cậu lúc đó, không có gì ngoài khát vọng được đặt chân lên vùng đất mà cậu nghĩ có thể thay đổi được số phận của mình. Không phải lúc nào cậu cũng kiên định như thế. Khi còn nhỏ, đôi lần cậu lấy cái nghèo của mình để biện hộ cho sự thua kém trong việc học và những thất bại của bản thân. Cậu từng tự nhủ rằng:
Mình chỉ là đứa con nhà nghèo, biết làm sao bây giờ ? Như nhiều đứa trẻ khác trong làng, thật dễ hiểu khi Legson cũng cho rằng học hành đối với đứa con nít ở Karongo tỉnh lẻ chỉ tổ tốn thời gian. Nhưng sau khi đọc những cuốn sách do các nhà truyền giáo trao tặng, cậu phát hiện ra thế giới này còn có một Abraham Lincoln và một Bookert Washington.
Câu chuyện về hai bậc vĩ nhân này đã vén đám mây mờ đang che phủ cuộc đời cậu và nghĩ rằng trước hết cậu cần phải học. Thế là cậu nung nấu đi Cairo từ đó. Sau 5 ngày cuốc bộ đầy khó khăn trên vùng núi gồ nghề đầy đá tai mèo thuộc Châu Phi hoang dã, Legson chỉ đi được vỏn vẹn 50 km, trong khi đó lương thực mang theo đã cạn, nước uống đã hết và không còn tiền bạc trong tay, hoàn thành chặng đường 4.950 km còn lại quả là chuyện không tưởng.
Nhưng quay về đồng nghĩa với bỏ cuộc, là cam chịu với cuộc sống nghèo khó và dốt nát…Thế rồi cậu lại tự hứa với lòng mình, mình sẽ cố gắng tới hơi thở cuối cùng chứ nhất định không bao giờ dừng bước nếu chưa đến được nước Mỹ.
Và cậu lại tiếp tục lên đường, có những đoạn đường cậu đi cùng người lạ, những phần lớn thời gian cậu làm kẻ lữ hành đơn độc. Đến mỗi ngôi làng mới, cậu thăm dò kỹ lưỡng trước khi bước vào. Vì không biết họ có thái độ thân thiện hay thù địch đối với cậu. Đôi khi cậu cũng kiếm được việc làm và một chỗ trú ngụ qua đêm, còn thì thường xuyên cậu ngủ dưới trăng sao.
Cậu tìm kiếm lá rừng và bất cứ cây cỏ gì có thể ăn được để sống qua ngày. Cậu trở lên gầy gò và ốm yếu dần theo cuộc hành trình đó. Đó là chưa kể đến trận sốt rét thập tử nhất sinh mà cậu đã trải qua. Trời quả không phụ lòng người, cậu được một vài người dùng thảo dược cứu chữa và cho trú lại cho đến hết cơn bạo bệnh. Kiệt sức và xuống tinh thần trầm trọng, một lần nữa cậu lại muốn quay về. Cậu lấy lý lẽ quay về sẽ tốt hơn tiếp tục cuộc hành trình xuẩn ngốc, thậm chí là liều mạng này.
Nhưng Legson đã lật lại những trang sách mà cậu vẫn luôn mang theo bên mình. Những dòng chữ quen thuộc làm cậu tin tưởng trở lại mục đích của mình.
Thế là cậu lại tiếp tục đi, ngày19/01/1960 tức 15 tháng sau khi bắt đầu chuyến bộ hành của mình, Legson đi được gần 1.600 km và đến Kambala, thủ đô Uganda. Cậu giờ đã mạnh mẽ hơn về vóc dáng và khôn ngoan hơn trong cách sinh tồn.
Cậu ở lại Kambala 6 tháng và làm đủ thứ nghề. Có điều đặc biệt là cậu dành từng phút rảnh rỗi để vào thư viện để đọc ngấu đọc nghiến mọi thứ.
Ở thư viện cậu tình cờ bắt gặp một thư mục nói về các trường đại học Mỹ. Hình ảnh một ngôi trường nguy nga bề thế nhưng thân thiện in hình trên nền bầu trời trong xanh, thoanh thoắt với những đài phun nước và những thảm cỏ được cắt tỉa khéo léo, lại được bao quanh bởi những núi non hùng vĩ làm cậu nhớ tới những đỉnh núi cao vời vợi uy nghi nơi quê nhà Nyasaland.
Đại học Skgit Valley ở vùng núi Vernon, bang Washington đã trở thành hình ảnh thực tế đầu tiên trên con đường đi tìm tương lai tưởng như vô vọng của Legson, ngay lập tức cậu viết đơn gởi hiệu trưởng nhà trường. Trình bày hoàn cảnh của mình và xin một xuất học bổng. Cùng lúc cậu cùng cố gắng vét cạn túi tiền hẹp hòi của mình để gởi đơn đến một vài trường khác vì sợ rằng trường Skagit không chấp nhận đơn của cậu.
Nhưng Legson không cần phải làm thế. Vì quá ấn tượng trước quyết tâm của cậu nên thầy hiệu trưởng trường Skagit không những cho phép cậu nhập học mà còn cấp cho cậu một xuất học bổng và giới thiệu cho cậu một việc làm thêm để kiếm tiền trả cho chi phí ăn ở.
Một phần khát vọng của Legson đã trở thành hiện thực. Nhưng con đường của Legson vẫn còn rất nhiều chướng ngại vật phía trước. Theo luật pháp Mỹ, cậu phải có hộ chiếu và thị thực nhập cảnh.
Nhưng để có hộ chiếu cậu phải xuất trình giấy khai sinh, khó khăn hơn nữa, để cấp thị thực cậu phải có một tấm vé khứ hồi khi đến mỹ, một lần nữa cậu lại cần đến giấy và bút, cậu viết thư cho các nhà truyền giáo, những người đã dạy dỗ cậu từ tấm bé, cuối cùng mọi chuyện cũng được lo liệu ổn thỏa.
Trừ tấm vé máy bay khứ hồi để được cấp thị thực vào Mỹ. Không hề nao núng, Legson tiếp tục cuộc hành trình đi đến Cairo với niềm tin rằng thế nào cậu cũng kiếm đủ tiền đi Mỹ. Cậu tự tin đến nỗi vét hết số tiền còn lại, cậu tậu một đôi giày mới để không phải đi chân đất qua cổng trường Skagit Valley. Ngày tháng trôi qua, tin tức về cuộc hành trình của cậu lan rộng. Vào lúc cậu đến thủ đô của Sudam (Khartoum) và rơi vào cảnh rỗng túi và kiệt sức thì huyền thoại Legson Kayira đã tạo ra một nhịp cầu nối lục địa Châu Phi với Verron,Wáhington.
Sinh viên trường Skgit Valley cùng sự đóng góp của người dân địa phương đã gởi đến cậu 650 đôla để mua vé khứ hồi sang Mỹ. Khi biết tin này Legson đã bật khóc vì lòng biết ơn và nỗi vui mừng trước những tấm lòng của các vị ân nhân của mình. Tháng 12/1960, sau cuộc hành trình dài hơn 2 năm, cuối cùng Legson Kayira cũng đã đặt chân lên nước Mỹ. Cậu hãnh diện bước vào cửa đại học Skgit Valley với 2 quyển sách báu ôm chặt trong tay.
Câu chuyện về Legson chưa kết thúc ở đó, sau khi tốt nghiệp đại học cậu tiếp tục học lên nữa và trở thành giáo sư chính trị học đại học Cambridge nước Anh, đồng thời là một tác giả có uy tín trên thế giới. Như 2 thần tượng của mình là: Abraham Lincoln và Bookert Washington, Legson Kayira đã vươn lên từ một khởi đầu vô cùng khó khăn, gian khổ… tưởng chừng không thể, và rồi anh đã vượt qua số phận của đời mình. Legson đã tạo ra một sự khác biệt và thật sự trở thành một ngọn đèn soi sáng cho những người đi sau tiếp bước theo. Đây chính là một tấm gương sáng. Là cuộc bộ hành cho sự mệnh cao cả.
Legson đã từng nói: “Không như những người khác, tôi tin rằng số phận không tạo ra tôi, mà chính tôi đã tạo ra số phận của mình”. Và anh chính là người thành công từ chiếc túi rỗng với sự hiểu biết của mình qua 2 cuốn sách. Kinh thánh (Bibble) và cuốn hành hương ( Thepilgrim SDrg Ress ) chính từ hai quyển sách này đã truyền cho anh niềm tin, sức mạnh và ý chí, giúp anh đạt được những ước mơ và thành công trong cuộc sống.
Meride Kingsiey khẳng định: “Bạn có thể đạt được mọi điều mà bạn mong ước, chỉ khi nào bạn “tin” vào chính bản thân mình và cam kết theo đuổi đến cùng.”

Theo First News

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét